Nghe con trai nói câu này, bố mẹ nhắm mắt ngủ với nhau 1 đêm trước khi lên tòa và điều kỳ diệu đã xảy ra sau khi bị thằng bé

Saturday, 31/12/2016 | 20:48 GMT+7

Lấy chồng được 5 năm nhưng nhiều lúc em thấy buồn bực vô cùng các mẹ ạ. Hồi yêu nhau lão chồng em soái ca tình cảm quan tâm thế nào thì khi về sống chung 1 nhà lão ta lại vô tâm, vô tư như thế. Nhiều đêm con ốm con khóc mình vợ vật lộn cưng nựng con đến phờ người còn chồng vẫn thẳng chân thẳng cẳng ngủ.


Lên cơ quan thấy gái xinh bâu vào đòi chụp ảnh thì cưới phớ lớ tạo dáng đủ kiểu còn đi với vợ cứ hễ vợ dơ điện thoại lên là lại gạt đi:

– Lại sống ảo đấy, cất điện thoại đi mà ăn chụp choẹt cái gì.

150731tv_BO20_b7630

Thậm chí có lúc còn giả vờ bận để đi đâu đó không phải chụp chung với vợ. Em tự ái và khóc nhiều lắm. Lão bảo quan tâm bằng hành động là được rồi chẳng cần khoe cho thiên hạ biết làm gì. Nhưng hành động lão cũng vô tâm khiến em buồn khiến em bất an thì em biết tin vào đâu được. Càng ngày em càng chán nản thậm chí có lúc bị trầm cảm, ngày lễ người ta chúc vợ này kia tặng vợ hoa quà. Bạn bè suốt ngày gọi điện khoe rồi hỏi:

– Chồng tặng mày cái gì?

Em cười buồn nói dối:

– Lão nhà tao thì khi nào cũng váy vóc thôi có biết mua gì đâu.

– Sướng thế nhất mày rồi nhé.

Nhưng thực sự làm gì có cái váy nào đâu, em đánh tiếng thì lão bảo:

– Lấy nhau rồi quà cáp làm gì nữa, còn bao thứ phải lo vẽ chuyện làm gì, đàn bà đúng là phức tạp.

Đôi khi cổ họng em nghẹn ứ muốn ôm con bỏ nhà đi luôn vì không chịu nổi cái sự vô tư, vô tâm của lão. Có lần kỷ niệm 3 năm ngày cưới, em làm bữa cơm thịnh soạn dặn chồng là về sớm rồi. Nào ngờ 8 giờ lão gọi về bảo:

– Em và con ăn đi nha anh đang đi liên hoan với công ty.

1 lúc sau lên mạng thấy đăng hình mấy em đang xinh tươi đang ăn uống hát hò nhảy múa, các chị mà đặt vào hoàn cảnh của em chắc cũng muốn san bằng tất cả. 11 giờ đêm lão về nhà nhìn thấy em lão bảo:

– Nay vui quá em à, em làm gì mà chưa ngủ?

– Ngày 21 tháng 10, mà sao em hỏi vậy?

– Anh không nhớ ngày này là ngày gì à, anh có còn là con người không?

– Anh… anh quên mất anh xin lỗi.

Trong mắt anh mẹ con tôi là gì, hả. Tôi chịu hết nổi rồi, sự vô tâm của anh khiến tôi thấy sợ hãi và nổi da gà đấy. Sau hôm đó lão biết lỗi cố làm hiền nhưng em chiến tranh lạnh. Có lần em bỏ nhà ra đi thật, 2 mẹ con tắt máy đi du lịch xem lão có thay đổi không? Nhưng sau 2 tháng tỏ ra người đàn ông của gia đình lại đâu vào đấy chứng nào tật nấy.


Đợt vừa rồi nhiều chuyện quá em quyết định ly hôn, hôm đó thằng bé biết bố mẹ sắp ly dị nên nó buồn thiu cả tối nó không ăn. Bé nhà em được cái khôn như ông cụ non, nhìn con mà em xót quá. Cứ trốn vào nhà vệ sinh gạt nước mắt, em dỗ kiểu gì nó cũng không ăn cơm:

– Thế bây giờ con muốn thế nào mới ăn cơm nói bố nghe nào?

– Tối nay bố mẹ ngủ chung với con, đừng có ngủ riêng nữa. Con muốn ngủ với bố và mẹ cơ.

Nói xong nó òa khóc, em và chồng cũng rớm nước:

– Được rồi bố mẹ sẽ ngủ chung với con nhé, giờ con ăn ngoan nha.

Thấy con buồn con thiếu tình cảm người làm mẹ như em đau đứt ruột. Tối đó tắm rửa cho nó xong hai vợ chồng lên giường nằm chung đọc truyện cho con. Lâu lắm rồi gia đình em mới ấm cúm bên nhau như thế, 1 giờ sáng con tè dầm ướt hết áo. Em thấy lão chồng em nhẹ nhàng dậy:

– Em ngủ đi anh thay đồ cho con cho.

– Thôi để tôi làm.

– Em đang mệt cứ nghỉ đi anh làm được rồi.

Thay đồ xong chồng đặt con nằm trong anh ấy nằm lên chỗ ướt rồi ôm tôi:

– Anh sai rồi, anh để con và em phải buồn nhiều anh sai rồi vợ à?

– Anh bỏ tay ra đi quá muộn rồi.

– Anh sai rồi cho anh 2 tháng đi, anh hứa sẽ không khiến em thất vọng đâu.

– Đã kêu tránh ra mà.

Lão mặc kệ ghì lấy em rồi hôn lên cả giọt nước mắt, bỗng dưng ở đâu bé con bật dậy:

– Bố mẹ hôn nhau à, bố mẹ sẽ không chia tay nữa phải không ạ?

– Bố mẹ sẽ sống chung với con, bố sẽ không để mẹ đá ra khỏi nhà đâu con trai ủng hộ bố nhé.

– Vâng.

Nhìn bố con nó em lại buồn cười, sau lần đó anh ấy nỗ lực thay đổi hẳn, vợ chồng cãi nhau nhưng vì con nên tha thứ và cũng vì con mà biết thay đổi tích cực là một điều đáng mừng, đáng trân trọng. Em không biết sự tha thứ của mình có đúng đắn không nữa, sợ chứng nào tật nấy thì buồn lòng lắm. Đúng là lấy chồng nghèo không sợ chỉ sợ lấy phải chồng vô tâm.

Ý kiến bạn đọc