Chết cười chuyện nàng dâu mới về nhà chồng

Thursday, 31/12/2015 | 20:55 GMT+7

Chết cười chuyện nàng dâu mới về nhà chồng

Tôi và Tuấn học cùng cấp 3 với nhau. Học cùng lớp, nhà ở cùng huyện, lại chơi thân với nhau trong nhóm nên lúc nào cũng mày mày tao tao gọi nhau đi học. Lên đại học, cả hai cùng đỗ ra Hà Nội nên thường xuyên đi chơi với nhau. Mãi đến khi ra trường tôi với Tuấn mới nảy sinh tình cảm rồi lấy nhau.

Ngặt nỗi chơi thân với nhau rồi, yêu 3 năm vẫn cứ xưng tên với mày – tao chứ tôi không thể nào gọi anh anh em em như những cặp đôi khác được. Và đau lòng là thói quen này đến lúc lấy nhau về nhà Tuấn làm dâu, tôi cũng không thể nào bỏ được.

Hôm đó, đám cưới diễn ra cả ngày mệt mỏi, khi gia đình hai họ về hết, nhà cửa cũng đã cơm nước xong xuôi, thấy bố chồng lên gác đi ngủ, tôi lên tiếng gọi chồng: “Tuấn ơi, vào đi ngủ luôn đi, tao mệt lắm rồi”.

Vừa gọi xong, mẹ chồng tôi không rõ thế nào hùng hổ bước vào phòng chúng tôi quát lớn: “Sao lại gọi ngang tên chồng? Sao lại xưng mày tao? Vào nhà này làm dâu phải có tôn ti trật tự trên dưới. Ở nhà cha mẹ cô không dạy được thì để tôi”.

Tôi xấu hổ quá thanh minh do quen gọi nhau như thế từ hồi phổ thông, mẹ chồng tôi mới dịu giọng: “Mẹ mắng thế thôi cho con rút kinh nghiệm. Con phải thay đổi chứ trong nhà mình không sao, người ngoài nghe thấy thế họ lại đánh giá con hỗn, đánh giá nhà mình”.

Mặt tôi đỏ bừng, tôi chỉ biết “dạ, vâng” để nhanh chóng che giấu cảm xúc lúc đó. Vừa xấu hổ vì không bỏ được thói quen, vừa sợ bố mẹ chồng tôi ấn tượng xấu về đứa con dâu vừa về nhà chồng như tôi.

Chuyện chưa hết, mọi khi chưa lấy chồng, tôi thường gọi điện cho bố mẹ chồng và xưng bác cháu. Thế mà cưới nhau về rồi ra Hà Nội làm việc, gọi điện về quê hỏi thăm bố mẹ, tôi vẫn quên mất xưng hô với bố chồng là “Bác có khỏe không ạ? Cháu hôm nay đi làm rồi ạ”.


Trời ơi, xấu hổ không còn gì để nói khi nghe tiếng cô bác trong họ thấy tôi xưng hô như thế thì cười ầm lên trong điện thoại. Hôm đó, bố mẹ chồng mời anh em trong họ vào ăn cơm và có mở loa ngoài cho mọi người nghe. Trời ơi, tôi xấu hổ không biết giấu mặt vào đâu liền nói lớn: “Con xin lỗi, con lại quên mất. Bác và mọi người ăn cơm tiếp đi ạ”.

 

d290d3848c362a562e914667feb827b_1_500[1]

Lại thêm một tràng cười lớn sau khi nghe tôi nói câu cuối. Thú thực là đến bây giờ, sau 2 tuần lấy chồng, hai đứa về ở cùng, ngủ chung giường, ăn cơm chung mâm với nhau rồi nhưng tôi vẫn cứ xưng mày – tao, gọi tên chồng là Tuấn ơi, Tuấn à mà không bỏ được.

Chồng tôi có uốn nắn nhiều lần nhưng đâu vẫn vào đấy. Tôi không thể nào mở miệng mà gọi Tuấn bằng một tiếng “anh – em” như người ta được, đành thủ thỉ với chồng thôi thì cứ gọi mày tao, hôm nào về quê sẽ cố gọi anh em.

Mọi người có ai lấy chồng bằng tuổi, học cùng lớp và rơi vào tình cảnh dở khóc dở cười như tôi không? Có cách nào để dễ dàng gọi chồng bằng anh và thay đổi tình hình được không nhỉ?

loading...
Ý kiến bạn đọc