Chồng đi ô tô nhưng vợ vẫn phải địu con ra chợ bán rau nhưng ngày chồng mất thì mọi người mới hiểu lý do

Wednesday, 11/01/2017 | 11:52 GMT+7

Thấy Dịu địu đứa con mới 8 tháng lăn lộn bán từng mớ rau nát ngoài chợ kiếm tiền trong khi chồng thì đánh xe ô tô rong chơi ngoài đường thì ai cũng mỉa mai: “Nhà nó giàu thế cứ giả nghèo giả khổ cho thiên hạ người ta thương ấy mà. Đừng có mắc lừa”.

Nhưng cũng có người tỏ ra cảm thông. “Chồng nó sướng chứ nó có sướng đâu. Nghe nói chồng nó chỉ cho sống nhờ trong nhà đó thôi còn phải tự mình kiếm tiền nuôi con đấy. Chồng nó làm được bao nhiêu nuôi bồ hết có cho vợ con xu nào đâu. Thấy bảo nó còn sắp đuổi ra khỏi nhà nữa cơ”.

Nghe vậy thì nhiều người cũng thương hại mua giúp mẹ con Dịu mới rau cho cô nhanh hết hàng. Nhưng tội nhất là thằng bé, mới có 8 tháng mà đã phải theo mẹ ra chợ, mưa phùn gió rét mà đầy ải thằng bé như thế bao giờ. Ai cũng chửi rủa chồng Dịu là kẻ vô nhân tính, sung sướng hưởng lạc để vợ con phải khổ. Dịu thì chỉ còn biết cắn răng chịu đựng, ngày cô lấy chồng cứ ngỡ đời mình đã gặp được người đàn ông tử tế.

Vì làm gì có ai dám dang tay cưu mang và cưới một gái bao như cô. Nhưng thật không ngờ, thoát khỏi nhà chứa cô lại gặp một người đàn ông bạc bẽo. Nhưng thôi số cô như vậy là còn may chán, khổ cực nhưng cô vẫn còn có con, cô sẽ cố gắng nuôi nó khôn lớn trưởng thành.

1416803672_11103759_980x1200_0

Cứ thế ngày ngày nào Dịu cũng dậy sớm mặc thật ấm cho con rồi địu con trước ngực rồi đạp cái xe rau ra chợ bán buôn lấy rau rồi về bán. Từ khi con được 4 tháng cho tới tận lúc con tròn năm thì bất ngờ chồng cô xảy ra chuyện. Một hôm cô đang bán rau ngoài chợ thì đồng nghiệp của chồng cô gọi điện:

“Chị là chị Dịu à, Anh Long chồng chị vừa được đưa vào viện cấp cứu, chị vào ngay đi không sợ không kịp”. Nghe tin chồng như vậy, chưa hiểu chuyện gì nhưng Dịu cũng vội vàng gửi rau cho người ta để địu con vào viện. Ai cũng bảo mặc kệ nó nhưng chị không kệ được, dù sao với chị anh cũng ơn trọng như núi.


Chỉ đến khi vào viện nhìn anh hốc hác hơi thở yếu ớt, quanh người dây dợ chằng chịt Dịu mới ngớ người. Sao anh lại tiều tụy nhanh tới mức này. 1 tháng qua anh không có nhà, căn phòng của anh thì anh khóa chặt, cô cứ nghĩ anh qua nhà bồ ở như mọi khi hay là đi du lịch cơ, ai ngờ…

Người đồng nghiệp của anh và cũng là người gọi điện cho chị đã cho chị biết một bí mật động trời: “Anh ấy bị ung thư 1 năm nay rồi, ngày chị sinh con cũng là ngày anh ấy phát hiện ra bệnh trọng. Tuy nhiên anh ấy không chữa trị mà sống chung với nó. Anh ấy bảo để dành tiền đó cho chị và cháu sau này. Tuy nhiên anh ấy lại để mặc chị phải lăn lộn bán rau là có lý do của nó.

Vì chị từng là gái, anh sợ có nhiều tiền chị lại sa vào con đường tội lỗi bỏ mặc con, nên muốn chị phải nếm khổ cực để rèn luyện ý chí cho chị. Để chị biết vì con mà sống dù sau này không còn chỗ dựa là anh ấy nữa. Những ngày anh ấy vắng nhà không phải bồ bịch đâu mà là đau quá, anh ấy tới chỗ em nằm đấy. Anh không muốn chị nhìn thấy anh đau, em bảo đi bác sĩ nhưng anh từ chối.

Đây là di chúc của anh. Anh để lại toàn bộ tài sản cho chị và cháu, từ giờ chị và cháu không phải khổ nữa đâu”.

Dịu lao tới ôm chầm lấy chồng khóc nức nở. Tay anh nắm tay chị nhưng chỉ được chừng 30 giây thì anh buông thõng, anh ra đi thanh thản nhẹ nhàng. Dịu cùng với đồng nghiệp của anh lo đám tang cho chồng chu toàn. Sau ngày anh mất Dịu mới dám mở căn phòng của chồng, toàn thuốc là thuốc. Nhiều đêm anh đau đớn trong này mà Dịu đâu hay. Nhìn thấy cuốn album ảnh cưới cùng những bức ảnh của con trai được anh lồng khung kính mà Dịu không cầm được nước mắt.

Hóa ra những chiếc áo ấm mới, những bịch sữa được chị hàng xóm cho con là do chồng Dịu mua nhờ chị ấy đưa giúp và dặn đừng nói cho cô biết. Giờ thì Dịu mới hiểu vì sao chồng để mẹ con cô đói khổ lâu nay…

loading...
Ý kiến bạn đọc

TIN MỚI