Đêm tân hôn khóc thét của cô tiểu thư cành vàng lá ngọc

Wednesday, 06/04/2016 | 21:26 GMT+7

Hạnh đứng như trời trồng trước căn nhà tồi tàn của chồng sắp cưới và không nói được một lời nào. Thành đã nói trước với Hạnh rằng n hà anh nghèo lắm, nhưng cô không thể tưởng tượng được mức độ đó lại khủng khiếp như thế này. Dù sao thì Thành cũng là người có công ăn việc làm ổn định, nhìn bề ngoài của anh chẳng ai nghĩ đến chuyện anh xuất thân trong một gia đình nghèo khó. Ấy thế mà…

Nhưng Hạnh không trách Thành được. Anh đã bảo trước với Hạnh, không giấu diếm gì cả. Thành bảo anh đang tích cóp để xây nhà mới cho bố mẹ. Ngoài ra, tiền lương hàng tháng Thành còn phải giúp một đứa em nữa chi trả tiền học phí.

Hạnh thì ngược lại, cô là tiểu thư cành vàng lá ngọc trong một gia đình khá giả ở thành phố. Hạnh có một anh trai cũng đã lập gia đình và sống với bố mẹ. Bố mẹ cô sau khi biết chàng rể tương lai có gia cảnh khó khăn thì không chịu chấp nhận, nhưng biết làm sao được, Hạnh yêu Thành lắm, và cô nhất quyết không chịu bỏ Thành vì lý do nhà anh nghèo.

42c099531fbb1fee65fb1b91cc9ab612_1_500[1]

Hạnh đứng như trời trồng trước căn nhà tồi tàn của chồng sắp cưới và không nói được một lời nào. (Ảnh minh họa)

Lúc đầu, Thành cũng sợ Hạnh khổ nên dọa cô: “Nhà anh nghèo lắm, chả có phòng riêng, nhà mùa mưa còn phải lấy chậu hứng nước, nhà vệ sinh thì kiểu cổ lỗ sĩ, nhà tắm thì quay tạm bằng gỗ. Em có chịu được không?”. Hạnh đáp không do dự: “Có gì mà không được. Em đâu phải là đứa không biết điều”.

Nhưng giờ đây, đứng trước căn nhà tuềnh toàng của Thành thì Hạnh lại choáng váng. Cô sẽ trải qua đêm tân hôn trong chính căn nhà này.

Hạnh không dám kêu than với Thành vì sợ anh buồn. Cô chỉ sợ bố mẹ mình ngất khi thấy cảnh cô con gái cành vàng lá ngọc của mình phải về làm dâu trong gia đình nghèo khó đến vậy. Nhưng cô là người chủ động chọn Thành và muốn gắn bó với anh, mặc kệ mọi lời phản đối xung quanh.

Hạnh hít một hơi thật sâu, cô nghĩ, dù sao mình cũng chỉ trải qua đêm tân hôn và vài ngày ở đây thôi, sau đó cả hai vợ chồng lại lên thành phố ở, chả có gì phải ngại.

Đến ngày cưới, bố mẹ, họ hàng nhà Hạnh có buồn bực bao nhiêu thì cũng đã muộn. Mọi việc đã an bài. Sau khi lễ cưới kết thúc, cả nhà Hạnh ra về, còn Hạnh vào thay đồ ở nhà, cầm cái ghế thấp ra giếng rửa bát cùng với các chị của Thành. Nhìn đống bát đũa tràn lan mà cô ngán ngẩm, nhưng Hạnh nào có dám kêu. Cô không muốn mọi người xem cô là tiểu thư yếu ớt.

Cuối cùng mọi việc cũng xong. Hạnh e lệ chào bố mẹ chồng rồi tiến vào căn phòng tân hôn của mình. Căn phòng rộng chưa đầy 8 mét vuông, chỉ kê đủ một chiếc giường và để mấy cái rương gỗ. Mà đó đâu phải là phòng, chỉ là cái gian nhà được quây tạm lại bằng vải. Nhìn cái không gian riêng tư của mình mà Hạnh chỉ muốn khóc, nhưng nhìn gương mặt hớn hở của Thành, Hạnh không dám nói gì.

Bức vách phía dưới của căn phòng tân hôn bị thủng một lỗ to bằng nắm đấm, thế mà bố mẹ Thành vẫn để vậy. Đang nằm, chuẩn bị nhập cuộc yêu đương với chồng nhưng nhìn thấy cái lỗ trống toang hoác ấy, Hạnh lại bật dậy, tìm mấy tờ giấy vụn nhét vào.


8829c4367de499ba95c424a0ff3f5d4_1_500[1]

Đang nằm, chuẩn bị nhập cuộc yêu đương với chồng nhưng nhìn thấy cái lỗ trống toang hoác ấy, Hạnh lại bật dậy, tìm mấy tờ giấy vụn nhét vào. (Ảnh minh họa)

Tưởng mọi việc đã ổn nhưng khi vừa cởi váy xong, tấm rèm vải quây phòng của Hạnh và Thành lại bị gió thổi tung lên. Nguyên do là mẹ chồng vẫn mở cửa trước nên gió tạt vào, mà tấm rèm thì lại quá mỏng manh. Hạnh lúc đó đang trong trạng thái “tắm tiên” nên hét lên thất thanh. Bố mẹ chồng nghe thế thì hoảng quá, chạy vội vào hỏi: “Gì thế con dâu?”. Lúc đó, Hạnh chỉ biết ném cái gối loạn xạ rồi vơ vội tấm chăn trùm lên người. Còn Thành thì luống cuống bảo bố mẹ đi ra.

Hạnh gần như bật khóc. Đã 2 tiếng đồng hồ trôi qua rồi mà hai vợ chồng vẫn chưa tiến thêm được một bước nào. Hạnh mệt quá bảo chồng:

– Hay là đi ngủ hả anh? Em mệt quá. Khi nào lên thành phố rồi mình tân hôn?

– Đã mất công cởi quần áo rồi. Mà anh đã đợi lâu lắm rồi đấy. Em sợ cái gì nào? – Thành giãy nảy.

– Em sợ cái phòng này lắm, nó không an toàn.

– Giờ là nửa đêm, có ai đâu mà em sợ. Anh ra lấy cục đá cột vào cái rèm nhé.

– Dạ, ý kiến hay đó chồng.

Thế là Thành lục đục chạy ra ngoài vườn tìm mấy cục đá nhỏ rồi lúi húi tìm dây buộc vào cái rèm. Mất khoảng 20 phút mới xong. Lúc anh lên giường thì thấy vợ đã ngủ từ đời nào rồi. Thành không chịu, lay Hạnh dậy rồi thủ thỉ:

– Vợ ơi, dậy tân hôn tiếp nào.

6236314b4349926832ea5ec55f20ede3_1_500[1]

Lúc anh lên giường thì thấy vợ đã ngủ từ đời nào rồi. Thành không chịu, lay Hạnh dậy rồi thủ thỉ: “Vợ ơi, dậy tân hôn tiếp nào”. (Ảnh minh họa)

Hạnh vừa mở mắt đã bị chồng hôn tới tấp. Cô như bừng tỉnh, tưởng lần này đã yên chuyện, nào ngờ nghe tiếng khóc ré lên của đứa cháu. Khi hai vợ chồng Hạnh chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đứa cháu của Thành đã trèo lên giường hai người rồi mè nheo: “Mẹ ơi”.

Hạnh lại một phen khiếp vía, lấy chăn trùm kín người. Thành phải ngồi dậy mặc quần áo rồi bế cháu ra giường ngủ với bố mẹ. Khi anh vào phòng tân hôn thì thấy vợ đã mặc đồ từ khi nào. Thành định giơ tay cởi đồ của vợ nhưng Hạnh đã quát: “Thôi đi ngủ, em nhấp nha nhấp nhổm cả buổi tối là đủ lắm rồi”.

Thế là cặp vợ chồng trẻ đi ngủ trong trạng thái giận dỗi. Thành sợ vợ giận nên không dám ho he thêm một lời nào. Sau này, khi đã lên thành phố và ở nhà riêng, cả hai vợ chồng đã có nhiều đêm tân hôn khác đáng nhớ hơn, nhưng với Hạnh cứ mỗi lần nhớ về đêm tân hôn đầu tiên trong căn phòng được quây bằng vải là cô vẫn phì cười.

Sợ tốn tiền nhà nghỉ, bạn gái gạ tôi ra bờ sông âu yếm và cái kết

Sợ tốn tiền nhà nghỉ, bạn gái gạ tôi ra bờ sông âu yếm và cái kết

Hà kéo Hưng xuống đám cỏ rậm rạp ở bờ sông âu yếm. Thôi thì thử cảm giác làm “chuyện này” nơi đồng không mông quạnh xem thế nào. Ai ngờ... Gặp Hưng trong một dịp sinh nhật đứa bạn thân, Hà đã ấn tượng với anh chàng...

Là con trai mà phải khóc nghẹn vì đòn chia tay “hiểm” của bạn gái

Là con trai mà phải khóc nghẹn vì đòn chia tay “hiểm” của bạn gái

Nghe Tùng hỏi, Phương bình thản trả lời: "Ơ sao anh biết anh ấy hay đến nhà em? Anh ấy là bạn thân của anh trai em đấy ạ, chơi với em từ bé như anh em trong nhà mà". Chia tay người yêu đã được một tháng nhưng Lâm (25 tuổi)...

Chiếc cúc áo thứ hai của bạn gái vừa bung ra, tôi ba chân bốn cẳng chạy thẳng

Chiếc cúc áo thứ hai của bạn gái vừa bung ra, tôi ba chân bốn cẳng chạy thẳng

Đôi bàn tay không còn chịu dừng lại ở bờ vai thon thả của em nữa mà nó từ từ tìm đến hàng khuy áo. Chiếc cúc áo đầu tiên bật mở, tôi cũng rời môi em… Tôi và bạn gái mới yêu nhau được 6 tháng. Ngay lần...
Ý kiến bạn đọc