Dòng tin nhắn cuối cùng trong đêm mưa khiến tôi không kịp gặp vợ lần cuối

Saturday, 14/11/2015 | 09:45 GMT+7

Dòng tin nhắn cuối cùng trong đêm mưa khiến tôi không kịp gặp vợ lần cuối – Nếu hôm đó anh đọc tin nhắn của vợ, mọi chuyện đã không đến mức này. Anh tự trách mình và đầy đọa bản thân, như để trả giá cho mọi chuyện Minh làm.

Ngoài trời mưa tầm tã nhưng Minh vẫn quyết định bỏ đi uống rượu, sau khi vừa cãi nhau với vợ về chuyện nhà cửa. Nói bao nhiêu lần là sắm thêm cái tivi để ở phòng ngủ, vợ nhất định không chịu. Lúc nào bài ca tiếc tiền, rồi thế này thế nọ của vợ cũng ngân lên. Bực mình, Minh định mai mở két lấy tiền, mua hẳn một chiếc ti vi xịn về cho vợ xem. Nói thì không chịu nghe cứ để anh phải điên lên.

Ngồi uống một mình chán quá, Minh gọi thêm 2 thằng bạn thân ra nhậu cho vui. Dù gì đàn ông nói chuyện với nhau mới giải thỏa được nỗi bực tức này. Đang rượu chè say sưa, bỗng điện thoại Minh báo có tin nhắn. Rút điện thoại ra, thấy tin nhắn của vợ Minh lại đút vào túi quần và tiếp tục cuộc vui.

30 phút sau, điện thoại Minh lại đổ chuông. Lại là vợ gọi Minh tắt máy để im lặng. Nghĩ là vợ lại gọi và phàn nàn chuyện bỏ đi không nói một lời, 2h đêm rồi chưa thấy về thôi mà. Đúng là đàn bà, thật lắm chuyện. Minh mặc kệ.

tin-nhan-cua-vo1-blogtamsuvn[1]

Đúng là đàn bà, thật lắm chuyện (Ảnh minh họa)

Rượu xong, 4h giờ sáng Minh và 2 người bạn kia mới về nhà trong tình trạng say khướt. Về nhà Minh lao vào phòng, ngủ như chết chẳng cần để ý vợ con thế nào. Sáng dậy, anh thấy ồn ào bởi tiếng bàn tán xôn xao của mọi người ở cổng. Chạy ra xem có chuyện gì thì cô Hằng nhà bên vội gọi Minh.– Minh ơi, vợ mày thế nào rồi. Nó bị thương nặng không?

– Cô bảo sao cơ ạ. Vợ cháu ở nhà chứ đi đâu mà thương với tích ạ.

– Ơ. Mày bị mơ ngủ à, đêm qua nó bị tai nạn ngay đầu ngõ nhà mình, mọi người phải đưa đi cấp cứu mà mày không biết gì à.

– Sao cơ ạ? Vợ cháu tai nạn ạ. Sao cháu không biết gì. Cô ấy đi viện nào ạ?

– Mày làm chồng như thế đấy. Nó ở viện X, vào nhanh xem vợ con thế nào. Rõ khổ.

Vội vàng lấy xe đi, Minh lao như điên đến bệnh viện. Vào phòng cấp cứu cả nhà Minh đã đứng đợi ở đấy. Minh hốt hoảng lao vào hỏi mọi người.

– Vợ con sao rồi mẹ? Cô ấy không sao chưa?

– Không biết được thế nào. Nhưng nghe chừng nó bị nặng lắm. Bác sĩ đang cấp cứu, mày đi đâu mà điện thoại không nhấc máy thế.

– Dạ…con…

Ngó nghiêng vào phòng cấp cứu nhìn vợ, lòng Minh nóng như lửa đốt. Mở điện thoại ra xem, Minh giật mình thấy 50 cuộc gọi nhỡ và 1 tin nhắn. Trong số ấy có tin nhắn và 3 cuộc gọi nhỡ của vợ. Mở tin nhắn ra xem, Minh mới hiểu lý do vì sao vợ bị tai nạn như thế này. “Anh đang ở đâu, về nhà đi con đang sốt, ở nhà lại hết thuốc rồi”.

tin-nhan-cua-vo2-blogtamsuvn[1]

Em không thể ra đi như thế được. Anh xin em mà… (ảnh minh họa)

Vậy mà đêm qua Minh khinh thường không thèm đọc tin nhắn của vợ, để chế độ im lặng. Giờ thì hối hận cũng đã quá muộn rồi. Đang tự dằn vặt, trách bản thân mình về hành động tối qua thì đèn phòng cấp cứu tắt, bác sĩ đi ra. Minh vội lao đến hỏi như khóc.

– Bác sĩ, vợ tôi có sao không? Cô ấy ổn chứ?

– Rất tiếc, chúng tôi đã cố gắng hết sức nhưng cô ấy đã…đi rồi.

– Anh bảo sao…cô ấy đi là sao? Vợ tôi tối qua vẫn còn ở bên cạnh tôi cơ mà.

– Anh hãy bình tĩnh và vào với chị ấy lần cuối đi. Tôi xin phép.

Vị bác sĩ ấy rời đi, Minh đờ đẫn người quay mặt nhìn vào phòng cấp cứu. Anh lê từng bước chân nặng chịch của mình vào nhìn vợ. Cô ấy nằm trên giường, đôi môi vẫn mỉm cười như chưa từng ra đi. Đưa bàn tay vuốt lên má vợ mà nước mắt anh trào ra không thôi. Ôm lấy vợ anh khóc trong thổn thức. Anh gào như thể để cô ấy tỉnh dậy sau giấc ngủ dài.

– Vợ ơi! Dậy đi, em đừng ngủ như thế mà. Hãy dạy mở mắt nhìn anh đi được không? Em không thể ra đi như thế được. Anh xin em mà…

Mấy ngày sau khi tang lễ của vợ xong, Minh ngồi ở góc nhà hút thuốc và cầm tấm ảnh gia đình hạnh phúc bên nhau mà cười nhạt. Minh ước có thể làm gì đó để quay ngược thời gian, vợ anh sẽ không bị tai nạn. Anh vẫn có vợ, vẫn được đôi co cãi vợ với cô ấy. Nhưng giờ đây nhà không bóng dáng của vợ, không ai cãi vã với anh nữa rồi…Tất cả là tại Minh, anh phải làm gì đây?

Nếu như hôm đó anh đọc tin nhắn của vợ, thì mọi chuyện đã không đến mức này. Anh tự trách mình và đầy đọa bản thân, như để trả giá cho mọi chuyện Minh làm.

Bị ô sin gài bẫy, vợ thông minh xoay chuyển tình thế khiến cô ta tủi nhục ra đi

Bị ô sin gài bẫy, vợ thông minh xoay chuyển tình thế khiến cô ta tủi nhục ra đi

Bị ô sin gài bẫy, vợ thông minh xoay chuyển tình thế khiến cô ta tủi nhục ra đi “Cô nghĩ gài bẫy tôi là dễ à. Chồng tôi đấy, dễ xơi không? Cô không ngờ chính mình lại bị đánh úp như này phải không? Cô còn non...

Tôi quyết tâm chinh phục anh bằng mọi giá cho đến khi… gặp vợ anh

Tôi quyết tâm chinh phục anh bằng mọi giá cho đến khi… gặp vợ anh

Tôi quyết tâm chinh phục anh bằng mọi giá cho đến khi… gặp vợ anh Tôi là một cô gái tự tin và cá tính lại hơi ngông cuồng. Chẳng hiểu vì sao bố mẹ sinh tôi ra mà chẳng cho tôi thừa hưởng cái tính điềm đạm nhu mì...

Tủi nhục khi lần đầu ra mắt nhà chồng

Tủi nhục khi lần đầu ra mắt nhà chồng

Tủi nhục khi lần đầu ra mắt nhà chồng Tôi ước mình có thể biến thành không khí bay ra khỏi ngôi nhà chồng chưa cưới. Tôi như cá mắc cạn vừa run lẩy bẩy vừa trả lời mẹ anh. Quen nhau 2 năm, anh mới đưa tôi về nhà. Nhìn cách anh lóng ngóng...

Ý kiến bạn đọc

TIN MỚI