Làm gì khi bước ra khỏi nhà nghỉ gặp bố vợ?

Monday, 05/10/2015 | 10:31 GMT+7

Lam gi khi buoc ra khoi nha nghi gap bo vo?

Ảnh minh họa.

Làm gì khi bước ra khỏi nhà nghỉ gặp bố vợ?

Khi vừa nắm tay bồ từ nhà nghỉ bước ra, tôi bắt gặp bố vợ đang đứng nhìn mình. Tôi giật nảy người, vội vàng buông tay cô ấy ra, mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ. Tôi cứ nghĩ ông sẽ lao vào đánh tôi một trận nhưng ông chỉ cười nhẹ rồi bỏ đi.

 

Mẹ vợ tôi mất từ khi cô ấy mới lên 9 tuổi, cả quãng đời sau đó cô ấy trưởng thành bên bố. Bố vợ tôi vì đứa con gái duy nhất này mà kiên quyết không đi bước nữa, “gà trống nuôi con” suốt hơn chục năm trời. Ngày tôi về ra mắt, bố vợ không tỏ ra quá khắt khe nhưng trong từng lời ông nói, tôi hiểu vợ tôi là tất cả cuộc đời ông.

Tôi cũng đã từng coi vợ là cả cuộc đời, nhưng khi cô ấy có con và dành hết mọi sự quan tâm cho nó thì tôi thấy mình như bị ra rìa. Vợ tôi thường xuyên cáu kỉnh, cằn nhằn tôi đủ mọi thứ. Cô ấy chê tôi không có năng lực nên mãi công việc không tiến triển, để mẹ con cô ấy chưa ngày nào sống trong sung túc, tiền mua sữa cho con nhiều khi cũng phải về xin bố vợ. Mỗi lần như thế, tôi tự ái lắm chứ rồi lại phải nín nhịn. Tiền lương một tháng của tôi phân nửa đã đổ vào tiền thuê nhà, tiền điện, tiền nước. Trước đây vợ tôi còn bán hàng online nên thêm thu nhập nhưng giờ cô ấy nghỉ, mọi gánh nặng đặt cả vào tôi. Những khi cô ấy mắng tôi, sao cô ấy không tự ngẫm lại mình, học hành chẳng đến nơi đến chốn nên không có công ăn việc làm đàng hoàng.

Sống trong ức chế nhiều ngày trời, tôi cặp bồ. Mỗi khi ở bên em, tôi thấy mình mới là thằng đàn ông, tôi cần được chiều chuộng, vuốt ve thay vì chỉ có đối mặt với những câu hỏi Tiền đâu tiền đâu liên tiếp. Em chỉ là cô gái bán hàng ăn nhưng hiểu chuyện và biết nhường nhịn hơn vợ tôi rất nhiều. Đôi khi thấy ví tôi không có đồng nào, em còn bỏ vào đó một vài trăm cho tôi nữa. Điều đó càng làm tôi thấy chán vợ.
Lam gi khi buoc ra khoi nha nghi gap bo vo?
Mỗi khi ở bên em, tôi thấy mình mới là thằng đàn ông, tôi cần được chiều chuộng, vuốt ve thay vì chỉ có đối mặt với những câu hỏi Tiền đâu tiền đâu liên tiếp (ảnh minh họa)
Một hôm, khi vừa nắm tay bồ từ nhà nghỉ bước ra, tôi bắt gặp bố vợ đang đứng nhìn mình. Tôi giật nảy người, vội vàng buông tay cô ấy ra, mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ. Tôi cứ nghĩ ông sẽ lao vào đánh tôi một trận nhưng ông chỉ cười nhẹ rồi bỏ đi.


Vài ngày sau, cô bồ của tôi gọi điện đòi chia tay. Tôi cứ nghĩ em vì chuyện hôm nọ mà sợ hãi nên hết lời an ủi, nói rằng chịu khó đợi tôi, tôi sẽ bỏ vợ để lấy em. Thú thực, tôi biết những lời đó nói ra quá khốn nạn nhưng tôi rất sợ mất em. Em là nguồn vui sống của tôi, thiếu em, tôi sẽ lại phải sống trong tiếng sỉ vả của vợ rồi tiếng con khóc, tôi sẽ phát điên mất! Ngay hôm sau, tôi tìm đến gặp em nhưng người ta nói em đã dọn đi rồi. Tôi còn nghe phong phanh được rằng em vớ được gã đàn ông nào lắm tiền nhiều của nên đi theo hắn.

Những ngày sau đó, tôi như kẻ mất hồn. Tôi nhớ em đến cồn cào, không ngày nào tôi không ra chỗ cũ xem em có xuất hiện không. Tôi hận em vì đã đá tôi đau điếng như vậy.

Vợ tôi hân hoan báo rằng bố vợ có… “bạn gái”. Bao lâu nay vợ tôi luôn động viên bố đi bước nữa và giờ mới thấy ông khoe về người “bạn gái” bí ẩn đó. Đang trong tâm trạng não nề nên tôi cũng không bận tâm. Thế rồi ngày ông đem “bạn gái” về ra mắt, tôi rời rụng tay chân như khi thấy đó chẳng ai khác chính là cô nhân tình từng hắt hủi tôi. Vẻ mặt của cả tôi và cô ta khi đó đều tái dại đi, không thể tin vào mắt mình.

Bố vợ tôi vẫn điềm nhiên, còn cư xử vô cùng dịu dàng với cô ta. Suốt bữa cơm tôi không sao ngẩng đầu lên được, tôi xin phép về phòng sớm vì không khỏe. Nhìn vợ tôi niềm nở tiếp đãi “bạn gái” của bố mà bất giác tôi thấy có lỗi với vợ kinh khủng.

 

Hôm sau, tôi tìm gặp bố vợ để nói rõ chuyện này. Ông chỉ ôn tồn hỏi tôi cảm thấy thế nào khi bị người mình ngỡ là yêu mình rất nhiều phản bội. Tôi nhận ra đây chính là bài học ông dành cho tôi. Tôi cứ nghĩ cô nhân tình kia thương tôi nhiều lắm nhưng chỉ cần vài ngày quen bố vợ tôi – người đàn ông có tiền hơn, cô ta đã sẵn lòng đá tôi đi. Tôi chỉ biết quen tai trong những lời chiều chuộng mà không nhận ra ai mới là người yêu thương mình thật lòng.

Tôi cúi đầu cảm ơn bố vợ rồi ra về. Cảm giác tội lỗi vây kín khiến tôi không sao thở nổi. Về tới nhà, tôi ôm chầm lấy vợ. Dù có chuyện gì xảy ra, chỉ có vợ tôi mới cam tâm tình nguyện ở bên tôi mà thôi.

Từ đó tới nay tôi không còn có tư tưởng ngoại tình một lần nào nữa. Cuộc sống của vợ chồng tôi vẫn không có gì khác biệt nhưng tôi đã biết cách trân trọng vợ mình hơn.

Khi vừa nắm tay bồ từ nhà nghỉ bước ra, tôi bắt gặp bố vợ đang đứng nhìn mình. Tôi giật nảy người, vội vàng buông tay cô ấy ra, mặt đỏ lựng lên vì xấu hổ. Tôi cứ nghĩ ông sẽ lao vào đánh tôi một trận nhưng ông chỉ cười nhẹ rồi bỏ đi.

loading...
Ý kiến bạn đọc