Ngày cưới, tôi phải mặc áo cô dâu cầu xin người ta giả chồng

Sunday, 20/09/2015 | 09:31 GMT+7

Trên đường tôi cứ phải cấu chặt vào tay mình ngăn không khóc, tôi không thể xuất hiện ở đó với bộ dạng yếu đuối thảm thương được.

 Trên đường tôi cứ phải cấu chặt vào tay mình ngăn không khóc, tôi không thể xuất hiện ở đó với bộ dạng yếu đuối thảm thương được.

Đáng lẽ phải là ngày hạnh phúc nhất đời nhưng ký ức về ngày cưới nhục nhã đó vẫn ám ảnh tôi đến tận bây giờ. Trong giấc mơ, hình ảnh trần trụi của chồng tôi và cô gái khác hiện lên khiến tôi không sao ngủ yên. Tôi chỉ ước mình bị mất trí nhớ.

Tôi toàn tâm toàn ý yêu thương anh. Anh đi du học 2 năm, tôi ở nhà thủy chung kiên nhẫn chờ đợi. Nhiều người nói tôi dại, từ chối bao người con trai khác giàu có hơn, chiều chuộng hơn để bám mãi vào anh nhưng tôi mặc kệ, tình yêu có cái cớ của riêng nó. Anh vừa về nước, chúng tôi lên kế hoạch tổ chức đám cưới luôn.

Dù khi ấy anh chẳng còn tỏ ra yêu tôi sâu sắc như trước nhưng tôi tự trấn an mình có lẽ do xa mặt cách lòng và rồi chúng tôi sẽ tìm cách vun đắp tình cảm. Tôi luôn lạc quan và tự tin như thế, không biết rằng bi kịch đang chờ đợi sẵn phía trước.

Ngày cưới, tôi phải mặc áo cô dâu cầu xin người ta giả chồng

Ngày cưới, tôi xúng xính trong chiếc váy cô dâu chờ đợi (ảnh minh họa)

Ngày cưới, khi tôi đang xúng xính trong chiếc váy trắng tinh khôi, lòng thầm vui sướng nghĩ về gia đình nhỏ chúng tôi đang bắt đầu thì điện thoại đổ chuông. Giọng ẽo ợt của cô gái ở đầu dây bên kia khiến tôi sững người, cô ta nói rằng chồng tôi đi “chơi gái” xong định quịt tiền, giờ đang bị giữ lại ở nhà nghỉ. Tôi thấy trời đất quay cuồng, tai ù đi chẳng còn nghe thấy gì nữa. Tôi vội vàng gọi ngay sang nhà chồng, em chồng quanh co hồi lâu rồi cũng phải thú nhận là từ sáng đến giờ cả nhà đang dáo dác đi tìm.

Tôi cố gắng định thần lại, chuyện đâu còn có đó, dù đau lòng tôi vẫn phải làm cho xong đám cưới này đã. Nghĩ thế tôi nhắn tin cho em chồng địa chỉ nhà nghỉ cô gái kia vừa nói, lòng như lửa đốt chờ điện thoại báo về. Nào ngờ, em chồng tôi gọi bảo cô gái kia và mấy kẻ bặm trợn khác không cho đưa chồng về trừ khi tôi phải xuất hiện. Họ còn giở giọng bỡn cợt bảo tôi nếu được cứ mặc váy cô dâu đến cho tiện.


Tôi cố kìm lại hàng nước mắt tuôn rơi, nói dối bố mẹ đi sửa lại tóc rồi lên xe taxi đến nhà nghỉ. Trên đường tôi cứ phải cấu chặt vào tay mình ngăn không khóc, tôi không thể xuất hiện ở đó với bộ dạng yếu đuối thảm thương được. Đến nơi, tôi bước từng bước nặng nề lên căn phòng có chồng tôi đang ở đó.

Vừa thấy anh ta tôi chỉ muốn lao vào đánh cho hả giận, đây là ngày cưới cơ mà, sao anh ta có thể khốn nạn đến như thế. Cô gái kia nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười khẩy:

– Đúng là loại đàn ông không bằng súc vật. Ban nãy tôi và mấy anh em ở đây có đánh anh ta vài cái hộ cô rồi đấy. Cô vẫn chịu làm vợ anh ta thì kiếm cái dây thừng mà cột quanh cổ, nhốt ở nhà ý, không đêm nay động phòng với cô đêm mai anh ta lại động phòng chỗ khác.

Ngày cưới, tôi phải mặc áo cô dâu cầu xin người ta giả chồng

Đến tận bây giờ tôi vẫn không thể để anh ta chạm vào người (ảnh minh họa)

Nói rồi cô ta và đám tay chân bỏ đi. Tôi đứng thẫn thờ, giờ thì nước mắt không tuôn ra được nữa rồi. Tôi thấy ê chề và nhục nhã quá, chưa bao giờ tôi bị người ta phỉ báng đến thế. Anh ta lao đến nắm lấy tay tôi cầu xin tha thứ nhưng tất cả những gì tôi cảm thấy chỉ là ghê tởm.

Đám cưới vẫn diễn ra nhưng đêm đó tôi nhốt anh ta ở ngoài và cho đến tận bây giờ, tôi vẫn không thể để anh ta chạm vào người. Mẹ chồng khuyên tôi tha thứ nhưng tôi không sao làm được. Bố mẹ chồng và cả em chồng đều rất thương và xót xa cho tôi nhưng dù sao anh ta cũng là máu mủ ruột rà của họ, họ không thể bảo tôi bỏ anh ta.

Đêm nay tôi lại bật dậy giữa đêm vì cơn ác mộng tồi tệ đó. Cứ thế này tôi sẽ chết vì kiệt sức và đau đớn mất. Tôi phải làm sao?

loading...
Ý kiến bạn đọc