Nhân tình ôm bụng bầu đến cướp chồng và sự đáp trả khôn khéo của cô vợ ít học

Wednesday, 20/01/2016 | 08:20 GMT+7

“Tôi ít học, không có nghĩa là tôi ngu đến mức để người khác cướp chồng. Cô chắc học cao hơn tôi, và đang mang bầu thế kia chắc hẳn sẽ hiểu đạo lý và cách sống hơn tôi chứ?

Lấy một anh chồng giàu có, ai ai cũng bảo số Phượng may mắn mới có diễm phúc làm vợ Tuấn. Tuấn không những là con nhà giàu, lại còn đẹp trai, giỏi làm ăn ấy vậy mà anh lại chọn một cô vợ ít học, nhan sắc quá bình thường và lầm lì về làm vợ. Mọi người ai cũng nói Tuấn bị Phượng bỏ bùa mê thuốc lú nên mới lấy cô, chứ gái xinh theo anh hàng dài vậy mà anh lại lắc đầu.

Cuộc hôn nhân đẹp như mơ của Phượng được 5 năm thì Tuấn bắt đầu chán vợ, thèm của lạ. Anh thường xuyên vắng nhà mỗi đêm, hễ cứ lần nào về nhà là trên người Tuấn cũng có mùi nước hoa của phụ nữ , hay vết son môi trên áo.

Biết chồng ngoại tình , chán vợ Phượng buồn lắm. Cô nghĩ lại khoảng thời gian trước mà rơi nước mắt. Những lời thề non hẹn biển của Tuấn giờ đây tan biến hết, anh chẳng còn là người đàn ông mà cô từng yêu nữa.

Phượng cứ để yên cho chồng ngoại tình, cô chẳng cấm cản hay nổi cơn ghen thịnh nộ lên. Phượng muốn chồng hiểu và nhận ra một điều anh đã sai, đã làm tổn thương vợ mình như thế nào. Chỉ cần anh biết hối hận, cô sẽ đợi, đợi một ngày chồng trở về bên vợ con.

cuop-chong1-blogtamsuvn1[1]

Chỉ cần anh biết hối hận, cô sẽ đợi, đợi một ngày chồng trở về bên vợ con (ảnh minh họa)

Đến một ngày đang chuẩn bị làm cơm chiều, thì một cô gái trẻ vác bụng bầu đứng trước cổng nhà Phượng bấm chuông inh ỏi. Chẳng cần Phượng mời, cô ta tự đi thẳng vào nhà rất tự nhiên. Cô ả chả ngần ngại gì đặt vấn đề luôn với Phượng, khiến cô sốc khi có người ngang nhiên đến nhà cô đời thay thế vị trí của Phượng.

– Chắc chị không biết tôi là bồ của anh Tuấn. Chúng tôi đã qua lại với nhau một thời gian lâu, và đây là kết quả của cuộc tình đó. Giờ tôi đã có bầu, con tôi không thể là đứa con hoang được. Chị biết tôi muốn nói tới điều gì rồi chứ?

– Tôi biết chứ? Nhưng chồng tôi chưa chịu bỏ tôi thì sao cô có quyền gì đòi ép tôi rời xa anh ấy chứ? Là cô tự quyến rũ và dâng hiến cho chồng tôi, chứ thực sự anh ấy không hề yêu cô nhé. Cái thai cô đang mang trong bụng chắc gì đã là của chồng tôi mà cô đòi quyền lợi.

– Chị…Nói cho chị biết, loại đàn bà chưa học hết phổ thông như chị không có tư cách nói chuyện với tôi đâu nhé. Đừng để tôi phải dùng mưu hèn kế bẩn với chị.

– Tôi ít học, nhưng không có nghĩa là tôi ngu đến mức để người khác cướp chồng. Cô chắc học cao hơn tôi, và đang mang bầu thế kia chắc hẳn sẽ hiểu đạo lý và cách sống hơn tôi chứ? Người có học thức ai lại đi cướp chồng, chia rẽ hạnh phúc gia đình nhà người ta như thế? Cô nghĩ sao khi con cô ra đời biết mẹ nó bất chấp mọi thủ đoạn để làm kẻ thứ ba.

– Cô…cô đang sỉ nhục tôi đấy à. Nói cho cô biết, tôi sẽ khiến cô mất tất cả chứ không phải mỗi lão chồng nhà cô đâu nhé.


– Cô lại lầm tưởng khi nghĩ tôi có gì đó to tát rồi. Chồng tôi thì đi ngoại tình, tài sản trong gia đình này đều là của bố mẹ chồng tôi hết? Vậy cô nghĩ tôi có cái gì, cô cũng đừng nghĩ là cướp được anh Tuấn cô sẽ đổi đời nhé. Cô thử nghĩ xem, với một người vợ chẳng có thứ gì trong tay tại sao anh Tuấn lại không bỏ tôi?

– Cô…

 

cuop-chong2-blogtamsuvn[1]

Tôi sẽ khiến cô mất tất cả chứ không phải mỗi lão chồng nhà cô đâu nhé (ảnh minh họa)

Uất ức quá cô ta ôm bụng bầu bỏ về, trước khi về không quên quay lại lẩm bẩm điều gì đó. Phượng nhìn theo thở dài ngán ngẩm. Chồng cô lại yêu loại người trơ trẽn như thế này sao? Có lẽ cũng tại vì cô đã quá nhân từ không xử lý chồng ngay từ đầu để mọi chuyện đến nước này.

Tối về, Tuấn lên giường nằm luôn chẳng thèm tắm rửa gì. Phượng vào phòng đặt lên tay chồng tờ giấy rồi đi ra. Ngó qua tờ giấy vợ đưa, Tuấn giật mình ngồi dậy trố tròn mắt đầy ngạc nhiên: Đơn ly hôn, chuyện quái quỷ gì xảy ra thế này.

Phượng kéo vali và dẫn con đi ngay sau đó, Tuấn vội vã gọi điện tìm vợ nhưng không thấy. Một tuần trôi qua vợ anh vẫn bật vô âm tín, đến lúc này Tuấn mới hiểu được: Anh cần và yêu vợ thế nào. Bất chợt nhớ ra nơi lần đầu tiên vợ chồng anh gặp nhau, Tuấn nhớ vợ bảo mỗi lần buồn cô đều muốn ra biển. Phải vợ anh đang ở đó, Tuấn phải đi tìm vợ ngay khi mọi thứ quá muộn.

Đúng như Tuấn nghĩ, vợ con anh ở nơi đây thật. Phượng bất ngờ khi chồng vẫn còn nhớ nơi này, anh đã đi tìm cô chứ không phải ký đơn và đến với người phụ nữ đang bầu bí kia. Ôm vợ vào lòng, Tuấn khóc và xin lỗi vợ.

Thấy chồng đã nhận ra được sai lầm và tìm về với mẹ con cô, Phượng không quên nói bóng gió chuyện cô nhân tình của Tuấn.

– Anh về đi, nhân tình của anh đang cần anh hơn em đó. Em nhường anh cho cô ấy đấy, em không muốn là người ích kỷ.

– Không. Cô ta không phải là người anh yêu, đứa con trong bụng cô ấy cũng không phải con anh. Vợ à, xin em hãy giữ anh được không?

– Em giữ làm sao nổi anh.

Tuấn liền rút điện thoại ra gọi cho cô bồ đó chấm dứt quan hệ trước mặt Phượng. Anh hiểu một điều Phượng mới là người quan trọng nhất đời anh.Ôm chồng, Phượng rơi những giọt nước mắt mặn chát nghĩ: Cuối cùng cô cũng khiến chồng thức tỉnh và quay về với mẹ con cô.

loading...
Ý kiến bạn đọc