Nhục nhã vì vì phải cưới vợ từng làm gái, tôi bỏ đi uống rượu để rồi sốc nặng khi nhận được đoạn live stream đó trong phòng tân hôn của mình

Tuesday, 22/11/2016 | 08:03 GMT+7

Mới gặp em, tôi đã hoàn toàn bị thu hút bởi vẻ đẹp nóng bỏng của em. Em là nhân viên tiếp thị rượu cho một hãng rượu nổi tiếng nơi nhà hàng tôi tới ăn nhậu cũng khách. Nhân viên PA như em, trong đầu tôi là một thứ gì đó không hề trong sạch. Có cô nào mà không từng làm gái đâu cơ chứ. Nhưng ngoại hình nóng bỏng của em buộc lòng tôi phải xin số điện thoại của em. Tôi cũng chẳng lấy gì làm lạ lẫm khi em đồng ý cho tôi luôn.

Ban đầu, tôi chỉ định rủ rê em đi chơi để chơi bời, để những cuộc nhậu nhẹt của chúng tôi có thêm phần hào hứng. Nhưng chẳng hiểu vì sao, càng tiếp xúc với em, tôi lại càng thấy yêu mến em. Rồi hai ba ngày không được gặp, không được nghe thấy giọng cười nói của em, tôi lại thấy buồn da diết, thấy thiếu vắng thứ gì đó, chẳng còn tâm trạng đâu mà làm việc nữa. Để rồi tự bản thân tôi giật mình nhận ra, tôi đã yêu em mất rồi.

Tôi lại tự nhủ với lòng mình thôi thì yêu chơi bời vậy. Chứ còn lấy gái như em về là vợ, chỉ có họa là thằng ngu mới làm như vậy thôi. Nhưng nói trước bước đâu có qua. Sự đời này vốn dĩ luôn xuất hiện những điều bất ngờ.

Tôi và em đã có với nhau những tháng ngày vô cùng hạnh phúc bên nhau.

Nụ cười hiền của em làm tôi quên hết đi tất cả mệt mỏi, lo toan, ưu phiền.Em cũng dừng hẳn công việc tiếp thị, xin vào làm nhân viên trong một siêu thị. Em mới tới nhưng mọi người quý mến em lắm vì sự dịu dàng, hiểu lý lẽ, biết quan tâm của em. Nhiều lúc tôi nghĩ mà thấy tiếc quá. Giá như em chưa từng làm gái thì có phải chúng tôi đã có một tình yêu vô cùng trọn vẹn rồi không. Ngày hôm đó, vì buồn chán một chuyến làm ăn không thành, tôi đã đi uống rượu một mình. Say xỉn, chán nản, thay vì về nhà, tôi lại mò đến nhà em.

Em đưa tôi vào nhà, rót nước cho tôi ấm, chăm sóc tôi rất tận tình. Bất giác tôi có cảm giác em giống như vợ tôi vậy. Bộ đồ ngủ ở nhà chẳng thể che hết được sự quyến rũ của em. Và tôi đã không thể kiềm chế được bản thân mình mà đi quá giới hạn với em.

Tỉnh dậy, tôi không dám tin vào những gì mình vừa làm. Tại sao tôi lại có thể làm thế với một người từng làm gái như em cơ chứ. Lại còn không dùng bất cứ biện pháp bảo vệ nào. Không phải tôi sợ mình có bệnh, tôi sợ sẽ để lại hậu quả. Nhỡ em có thai thì sao. Rồi tôi lại tự an ủi mình, một ả gái như em, làm sao dễ có thai được. Nhưng chẳng hiểu sao, tận sâu trong thâm tâm, tôi vẫn mong mỏi sẽ có chuyện gì đó không như mình muốn xảy ra.


– Em có thai rồi. Em không muốn bỏ con.

Em gọi điện cho tôi. Tôi bàng hoàng, không dám tin vào những gì mình vì được nghe thấy. Đó là con tôi, tôi không thể bỏ con mình được. Cực chẳng đã, tôi đành phải về nói với bố mẹ. Bạn bè tôi, một số kẻ biết chuyện em từng làm tiếp thị bia rượu nên mỉa mai tôi ghê lắm.

– Mày mới đổi gu, lấy gái về làm vợ cho mốt đấy hả.

Nghe những lời đó, tôi hận lắm. Nhưng cũng đã không còn đường lùi nữa rồi. Đêm tân, tôi chẳng buồn vào phòng vì chán nản. Cái câu lấy vợ về làm gái khiến tôi thấy nhục nhã vô cùng. Tôi bỏ đi uống rượu mà chẳng thèm nghe điện thoại của em. Tới nửa đêm, tôi vẫn chẳng tha thiết về với mẹ con em. Để rồi:

– Anh bật mạng lên đi, em muốn cho anh xem thứ này. Anh sẽ không thấy lãng phí giờ phút của mình đâu.

Tắt cuộc gọi của em, chẳng hiểu sao tôi thấy nóng ruột quá. Không biết em định làm gì nữa. Tôi bật nhanh mạng lên thì nhanh chóng nhận được đoạn live stream của em.

Xung quanh em có rất nhiều cánh hồng đỏ, còn em mặc một chiếc váy trắng tinh khôi ngồi lên chúng, em đẹp, thực sự rất đẹp. Vẻ đẹp thuần khiết chứ không nhem nhuốc như tôi tưởng ở 1 ả gái. Em cười rất hiền rồi nói:

– Em biết mình không xứng đáng khi đến với anh. Nhưng anh đã chấp nhận yêu em, chấp nhận đứa con trong bụng em thì tại sao anh lại không có trách nhiệm. Anh thấy rất nhục nhã khi phải lấy một người con gái như em đúng không. Phải, em từng làm gái nhưng không có nghĩa là em không được tôn trọng. Gái cũng có nhân cách con người, có lòng tự trọng. Anh làm em thất vọng lắm. Tình yêu của anh đã cứu em rồi cũng chính nó đã giết em, mà không là giết cả con anh nữa. Em đi đây, tạm biệt anh, cảm ơn tình yêu của anh đã từng cho em được sống.

168

Dứt lời, em cầm nắm thuốc đó uống hết tất cả. Tôi chỉ xem được đến đó thì lao nhanh như điên dại về nhà. Tôi không thể mất em, mất con được. Tôi biết tôi sai rồi, tôi hối hận rồi. Xin hãy cho tôi một cơ hội được làm lại. Chỉ tiếc là khi tôi về đến nơi thì mọi chuyện đã quá muộn rồi. Để giờ đây, khi đặt bút viết những dòng này, tôi thực sự chỉ muốn chết. Tôi là gã đàn ông quá sức đốn mạt, hèn hạ. Một kẻ như tôi chẳng đáng được tha thứ chút nào đâu.

Ý kiến bạn đọc

TIN MỚI