Tủi nhục khi nghe con gái người yêu gọi mình là điếm

Tuesday, 25/08/2015 | 13:47 GMT+7

Tôi đang chìm trong đau khổ khi không thể tự quyết được tình cảm của mình với anh. Nhưng tôi cũng biết, nếu cứ tiếp tục, tôi và anh cũng chẳng thể ở bên nhau trọn đời. Bởi anh đã có gia đình, còn tôi, chỉ là một kẻ thứ 3 đáng khinh bỉ.

mang_thai_voi_tinh_cu[1]

Tôi vốn là con gái đầu của một gia đình thuần nông đông con. Vì nhà quá nghèo nên khi vừa học hết lớp 9, tôi đã xin bố mẹ cho tôi nghỉ học để đi làm lo cho các em. Mới đầu, bố mẹ tôi không đồng ý vì vẫn muốn lo cho tôi được ăn học đầy đủ cho bằng bạn bằng bè. Nhưng rồi mẹ tôi đổ bệnh, không còn cách nào khác, giống như định mệnh vậy, tôi buộc phải nghỉ học thật sự.

Trong xóm, mọi người đều khen tôi xinh đẹp. Dù mới học lớp 9, nhìn tôi đã chẳng khác nào một thiếu nữ thật sự. Mẹ bệnh, em cần tiền đóng học phí đầu năm, mọi gánh nặng đè lên đôi vai gầy của bố. Nhiều khi thấy bố mệt mỏi nhưng vẫn cố đi làm kiếm tiền, tôi lại bật khóc vì thương ông.

Rồi có một chị cùng xóm, thấy tôi đẹp nên ngỏ ý muốn tôi đi làm tiếp thị bia cho nhà hàng trên thành phố của chị ấy. Thấy việc nhẹ, không cần bằng cấp gì, lương lại cao nên tôi đồng ý ngay tức thì mặc bố mẹ tôi can ngăn. Tôi cũng hứa sẽ giữ mình, không sa ngã khi làm việc trong một môi trường đầy cạm bẫy để bố mẹ tôi yên lòng.

Và tôi đã gắn bó với công việc ấy hơn 10 năm. Số tiền tôi gửi về nhà hàng tháng rất cao. Cũng nhờ đó mà bố mẹ tôi có thể cất nhà, chữa bệnh và lo cho em tôi học đại học. Vì môi trường và đặc tính công việc nên tôi thường xuyên phải trang điểm, mặc váy ngắn, áo khoét cổ sâu để thu hút khách. Nhưng tôi thề, tôi chưa từng đánh mất mình với bất cứ ai dù đã có hàng ngàn lời mời gọi.

Tôi muốn giữ mình trong sạch, tôi muốn chồng tương lai của tôi không xấu hổ về tôi. Nhưng, ở quê tôi, họ lại phao những tin đồn chẳng mấy tốt đẹp về tôi. Thậm chí, có người còn bảo tôi “làm gái”. Nhưng tôi mặc kệ, tôi chỉ cần gia đình và người đàn ông của tôi tin tôi là đủ rồi.

Đầu năm nay, tôi đã gặp được người mình yêu thương. Anh là khách hàng quen của quán, thường đến quán rất sớm và ra về khá muộn. Ban đầu, tôi cũng chẳng để ý gì đến anh. Cho đến một ngày, tôi thấy anh đến một mình, uống rất nhiều và gục khóc trên bàn khi quán sắp đóng cửa. Vì khách cũng đã về gần hết nên tôi có thời gian đến bắt chuyện với anh.

ab18164.jpg

Từ đó, chúng tôi hay nói chuyện nhiều hơn. Anh cũng hay đến quán, ngồi lâu hơn để chờ tôi xong việc, nói chuyện dăm ba câu rồi đưa tôi về phòng trọ. Thấy anh có thể đi về khuya, lại hay nhậu nhẹt liên miên nên chẳng bao giờ tôi nghĩ anh là người đã có gia đình. Quen biết được 3 tháng thì chúng tôi chính thức yêu nhau.

Anh vẫn vậy, cứ làm về là đến quán tôi ngồi, đợi tôi làm xong và đưa tôi về. Sẽ chẳng có gì để nói nếu không có một ngày, vợ anh đến tận quán lôi anh về. Hôm đó, anh đến và đang ngồi một mình, cũng sắp 11 giờ đêm, tôi đang thay quần áo để ra với anh thì nghe ồn ào trước quán.

Vội đi ra, tôi bàng hoàng thấy vợ anh đang chống nạnh mắng chửi anh là vô trách nhiệm khi vợ mới sinh con thứ 2 (con đầu của anh đã 8 tuổi) mà chỉ biết nhậu nhẹt chơi bời, chẳng quan tâm vợ con. Tôi chết đứng giữa trận, hóa ra anh đã có vợ và 2 con rồi. Có lẽ chị vợ cũng chưa biết mối quan hệ của tôi với anh nên cũng chẳng tới đánh ghen tôi.

Sau hôm đó, tôi cố tình tránh né anh. Nhưng anh cứ đến quán liên tục van xin, năn nỉ tôi đừng xa anh vì anh đang rất cô đơn. Anh nói vợ anh rất đanh đá, nhà vợ lại hung dữ, anh ở rể nên hay bị coi thường. Vì thế mà anh không muốn về căn nhà đó chút nào. Anh chỉ thấy bình yên và hạnh phúc khi ở bên tôi. Tôi vốn là con gái, lại mới yêu lần đầu nên nhẹ dạ tin anh.

Chúng tôi tiếp tục lén lút qua lại như vậy, nhưng tôi cũng khuyên anh nên có trách nhiệm với vợ con hơn để chị ấy khỏi nghi ngờ. Nhưng chẳng hiểu sao, dù đã cố giấu kín, sự việc vẫn đến tai vợ anh. Chị ấy đùng đùng nổi ghen và đuổi anh ra khỏi nhà.

5fbfaf57-9357-4e44-90e8-41418c944aa0[1]

Đêm đó, anh đã ôm quần áo đến tìm tôi. Chúng tôi đã ở bên nhau cả đêm và tôi chính thức trở thành người phụ nữ của anh. Anh cũng muốn viết đơn li hôn để mau nhanh chóng thoát khỏi vợ và làm đám cưới với tôi. Nhưng tôi không đồng ý.

Tôi không muốn mọi việc tiến xa đến vậy. Tôi cũng sợ mình bị người đời phỉ nhổ vì đã phá tan hạnh phúc nhà người khác. Nhưng tôi cũng đâu muốn như vậy, tôi chỉ là vô tình là kẻ thứ 3. Có trách thì trách vợ anh không thể giữ được chồng mình.

Hôm chủ nhật, khi đang làm ở quán thì chị vợ anh cùng con gái anh đến tận quán gặp tôi. Tôi còn chưa kịp nói gì thì vợ anh đùng đùng đánh tôi 2 tát và mắng chửi không thương tiếc. Tôi còn chưa hết bất ngờ thì lại nghe cô con gái bé nhỏ mới 8 tuổi của anh mắng tôi là “con điếm”.

Chị chủ quán phải kêu bảo vệ đến đuổi, chị vợ và con gái anh mới hậm hực đi về. Còn tôi vẫn nghe vang vẳng trong tai lời chửi của con gái anh. Hôm đó, chị chủ quán cho tôi nghỉ làm để lấy lại tinh thần.

Anh về, biết chuyện tôi bị đánh ghen thì tức giận đòi đến tận nhà hỏi chuyện cho ra lẽ, nhưng tôi không cho. Nói gì thì nói, tôi cũng biết người sai là mình. Tôi có quyền gì mà hỏi đạo lí với người ta. Tôi chỉ biết khóc vì tủi phận mà thôi.
Sự việc chẳng hiểu sao cũng đến tai bố mẹ tôi. Họ gọi điện lên bảo tôi thu xếp nghỉ việc về nhà ngay, họ không đồng ý cho tôi làm lẽ người ta, làm kẻ thứ 3 để bị đánh ghen, bị chửi mắng nhục mạ.

Chỉ mấy hôm thôi mà mọi chuyện đổ ập lên đầu tôi quá nhiều khiến tôi chếnh choáng, mất phương hướng. Tôi đã từng tin vào tình yêu của tôi với anh, nhưng bây giờ, tôi lại thấy sợ. Cái tôi sợ nhất là nếu đến được với nhau, liệu các con anh có chịu chấp nhận người đã từng khiến mẹ nó đau khổ. Mà nói tôi bỏ anh, có lẽ tôi không làm được. Tôi phải làm sao trong trường hợp của mình?

Ý kiến bạn đọc